Viết từ tháng 12

Rảnh rỗi chia sẻ về gốm, trà và nhiều thứ tí ti khác

Về Sơn

Em tên là Sơn, em sinh năm 1992. Quê em ở Hà Tĩnh. Em tốt nghiệp ĐH Kinh tế Quốc dân, chuyên ngành Truyền thông Marketing. Mà thực ra, em chưa tốt nghiệp, khi còn một số thủ tục cuối cùng để lấy bằng, em bỏ giữa chừng và đến nay em không hề thấy tiếc nuối về sự lựa chọn đó. Quang có khuyên em học lại một vài lần nhưng em vẫn lựa chọn sẽ không quay về HN học tiếp nữa vì em biết con đường mình đang đi phù hợp với mình hơn.

Em thích kinh doanh từ nhỏ. Từ những ngày còn đi học cấp hai, cấp ba em đã ra quán nét tải các tài liệu học rồi photo ra bán lại cho các bạn trong lớp. Lên ĐH em làm đủ thứ nghề và cùng bạn mở trung tâm tiếng Anh vào năm ba, năm 4 em đi bán giày dép ở HN, ĐN và SG. Thời điểm mở shop giày ở SG là lần đầu tiên em vào đây và em đã thích SG kể từ đó. Ngoài Tháng Mười Hai, hiện em cũng thành lập và điều hành một công ty về phần mềm và làm một số cái linh tinh nữa.

Em thích rất nhiều thứ: đọc sách, viết văn, làm thơ, âm nhạc, lịch sử, những thứ liên quan đến nghệ thuật, rồi cả nấu ăn, làm bánh, uống trà.

Ước mơ của em là sau này khi về già sẽ về quê và mở những lớp học nho nhỏ để dạy cho các em học sinh ở làng em. Em cũng từng dạy tiếng Anh miễn phí cho sinh viên trường em và mấy tháng trước em cũng mở lớp tiếng Anh miễn phí cho các em ở chung cư em ở. Đó cũng là một cách để em thực hiện sớm ước mơ của mình.

Tại thời điểm viết những dòng này, em đang ế. Và em thấy vui vì điều đó. 🙂 Em đang sống rất vui vẻ và hầu như cả năm qua chưa có nỗi buồn nào đáng kể xuất hiện. Ngày nào cũng thấy thật vui vẻ, thú vị.

Quan niệm trong cuộc sống của em là cố gắng để làm những việc mình có cảm xúc với nó, mình thấy yêu thích nó. Đó là cơ sở để sau này mình đạt được sự tự do. Tháng Mười Hai với em rất đặc biệt vì khi mở nó em không nghĩ nó lại mang đến cho mình nhiều điều như vậy. Nhờ Tháng Mười Hai em đã tìm thấy được thật nhiều bình yên xung quanh mình và cảm thấy năng lượng của mình mỗi ngày đều được bồi đắp. Cảm ơn Tháng Mười Hai.

 

Cảm ơn tháng ba

Tháng ba còn lại một chút hoa lộc vừng trước thềm, còn lại sắc lá xanh biêng biếc được tưới tắm bởi những giọt mưa đầu mùa. Sài Gòn chia tay tháng ba, chia tay những tiếc nuối, dở dang…

Tháng ba với gốm sứ nhật bản Tháng Mười Hai tràn đầy niềm vui. Chúng em có thật nhiều tiếng cười, những câu chuyện thú vị và làm quen được thêm những người bạn mới.

Cửa hiệu biết đến nhiều hơn, doanh số tháng ba cũng đạt kỷ lục cao nhất từ trước đến nay (cũng phải thôi vì tháng đầu bọn em bán từ giữa tháng, tháng thứ hai trùng nghỉ Tết), tất nhiên là có lãi. Trước khi bắt tay vào kinh doanh, bọn em cũng chỉ mong có lãi đủ để duy trì cửa hàng là vui rồi.

Bây giờ, sáng sáng nào cũng có những vị khách thân quen ghé chơi làm cho không khí trong hẻm nhỏ trở nên huyên náo. Chúng em cố gắng sắp xếp hàng hoá để ngày nào mọi người qua cũng có đồ mới. Tìm được một món đồ mới mình thích rất vui nên chúng em thật muốn mọi người vui như thế (chúng em cũng vui lây).

Tháng ba, TMH có thêm Cường, cũng vui thêm. Hai đứa đang tính kinh doanh thêm gì đó mà nghĩ vẫn chưa ra. Thời gian qua ngày nào bọn em cũng cố gắng sắp xếp thời gian bán hàng tại TMH để cảm nhận tất cả mọi điều trong lĩnh vực mà mình kinh doanh. Bọn em đã dần dần học được cách làm sao để mọi người thoải mái nhất khi đến đây. Đó không chỉ là một nhiệm vụ của một người bán hàng mà bọn em muốn coi mọi người như những vị khách quen thân, khi bước đến Tháng Mười Hai luôn cảm nhận được sự chào đón nồng ấm và sự thân thuộc bình dị. Chắc chắn trong quá trình thực hiện, bọn em vẫn có nhiều sai sót, có nhiều điều mọi người chưa vừa ý nhưng như mùa xuân, tuổi trẻ cũng cho ta cơ hội sai rồi thử lại tốt hơn. Chắc chắn bọn em sẽ cố gắng hơn nhiều nữa, trên con đường đó đâu thể thiếu được sự đồng hành của mọi người.

Ước muốn chỉ thật đơn giản thôi, mọi người đến với Tháng Mười Hai cảm giác như thể ghé qua nhà của một người quen. Ở Sài Gòn tấp nập, nếu Tháng Mười Hai là một góc nhỏ để thỉnh thoảng mọi người ghé chơi thì vui biết mấy. Lúc đó ai cũng vui cả phải không ạ? 🙂

Còn một ngày nữa là tháng ba trôi qua. Bọn em sẽ cộng trừ nhân chia tính lãi và đi ăn nhậu một bữa. Tháng tư đến, nhiều điều thú vị đang chờ đón. Mùa mưa hình như đã quay trở lại Sài Gòn, mọi người nhớ sắm áo mưa đầy đủ để nhỡ đi đến thăm bọn em mà có mưa thì cũng không bị ướt bất chợt nhé.

Cảm ơn mọi người đã tạo nên một tháng ba tuyệt vời cho Tháng Mười Hai.

Mục tiêu về một quán trà gốm sứ Nhật Bản

Ban đầu, hai đứa định sẽ đi tìm một mặt bằng đủ rộng để mở một quán trà kết hợp với bán gốm sứ Nhật Bản. Trong hình dung của hai đứa lúc đó, có một nơi mà mọi người vừa đến để nhân nhi trà ngon, vừa xem ngắm những món đồ gốm Nhật thì rất tuyệt. Bởi vì tình yêu gốm Nhật của bọn em bắt đầu từ trà cho nên sự kết hợp này thật sự rất “duyên” với bọn em. Và hơn nữa, trà hay đồ gốm cũng đều giống nhau ở chỗ người ta không chỉ uống, mua mà còn để thưởng thức. Họ cũng không thể uống trà hay lựa gốm gấp gáp được.

Bọn em muốn có một nơi nho nhỏ, xinh xinh và mang một phong cách hơi xưa cũ. Người đến sẽ lột bỏ đi vẻ hối hã thường ngày để sống thật chậm, chậm như cách đưa lên môi ly trà nóng rồi từ từ để nhiệt độ giảm xuống độ uống được và nhâm nhi để cảm nhận hết mùi vị. Cơ hội để mọi người chậm lại đó có thể mang đến những niềm vui thật đơn giản, mọi người ngửi mùi tình dầu thơm, thử một chén trà, kể cho nhau nghe một câu chuyện hoặc chỉ im lặng nghe nhạc. Rồi họ sẽ tự thích thú khi khám phá những món đồ xinh xinh, hợp gu của mình. Đó là một nơi chốn, một khoảng thời gian để mọi người sống vì bản thân mình, sống thật nhẹ nhàng.

Đó có thể là một căn nhà cũ trong một cư xá cũ mà khi bước vào ta đã nghe nhịp thời gian ngưng tụ lại. Cảm giác này em bắt gặp khi bước vào những căn nhà tập thể tường rêu và ẩm lạnh. Ở đó chỉ còn nghe văng vẳng tiếng xe cộ ngoài đường lớn. Các cụ già chậm rãi hút thuốc, đánh cờ, tiếng nhạc từ đài radio phát ra cạnh tiếng những com chim trong lồng hót. Không khí đó mang đến nhiều hoài niệm với em và chắc hẳn mọi người cũng vậy. Trong quán, những chiếc bàn ghế cũ kỹ thôi. Em thích chiếc ghế băng làm từ một thanh gỗ dài và 4 cái chân bằng gỗ hồi xưa nhà nào cũng có. Bàn được trải bằng tấm nhựa. Cốc chén, ly, ấm trà thì lấy từ đồ gốm Nhật bọn em bán rồi. Em sẽ lựa những bài hát cũ cũ để mọi người nghe và khắc khoải tâm trạng một chút. Âm nhạc là một cách hữu hiệu để kết nối tâm trạng. Chẳng hạn nhiều vị khách đến với tháng mười hai hiện tại rất thích những bài hát bọn em chọn và thỉnh thoảng họ còn hát theo. Bởi vì thật hiếm để tìm được những người cùng gu âm nhạc với mình và có lẽ nhiều năm trời rồi họ không nghe lại những bài nhạc ấy. Em thích Phạm Duy, Ngô Thụy Miên và một số bài bolero nữa, ca sĩ yêu thích nhất là Như Quỳnh, Ngọc Lan, Duy Quang, Thái Thanh, Ngọc Hạ, v.v.v…

Đó, nãy giờ em đã kể một loạt chi tiết tưởng chừng như đã có quán sẵn rồi. Hóa ra nó vẫn chỉ là mục tiêu. Việc tìm mặt bằng không dễ gì và hơn nữa vốn liếng chưa nhiều nữa, bọn em tạm gác lại dự định để đi bán gốm, tích đồ đẹp. Nhưng quá trà gốm sứ Nhật này sẽ là mục tiêu chính cho hoạt động của tháng mười hai store hiện tại. Mọi người cùng chờ đón sự ra đời của quán nhé. Bọn em có thời gian 1 năm 🙂

Một số gốm sứ Nhật Bản Wabi Sabi tại shop

Wabi Sabi trong gốm sứ Nhật Bản

Wabi Sabi là gì? Wabi Sabi thể hiện như thế nào trong các sản phẩm Gốm Sứ Nhật Bản, Gốm Nhật. Wabi Sabi đại diện cho phẩm chất sống, triết lý sống như thế nào của con người Nhật Bản. Hãy đón đọc bài viết để có một góc nhìn cơ bản về Wabi Sabi.

Mấy nghìn năm qua khi con người bắt đầu biết nhận thức về mục đích sống, không biết bao nhiêu người dành toàn bộ cuộc đời để tìm câu trả lời cho câu hỏi: “Hạnh phúc là gì? Làm thế nào để đạt được hạnh phúc?”. Với Wabi Sabi, hạnh phúc được xây đắp từ những thứ không hoàn thiện và chấp nhận những thứ không hoàn thiện là cách để sống một cuộc sống hạnh phúc.

Wabi Sabi là tên gọi của một xu hướng thẩm mỹ và triết lý sống của người Nhật. Cắt nghĩa Wabi Sabi thực sự rất khó khăn bởi nó ẩn chứa nhiều triết lý sâu sắc từ Phật Giáo. Nhẹ nhàng và đơn giản một chút, Wabi Sabi đại diện cho ba yếu tố: không hoàn thiện, không vĩnh viễn và không hoàn tất. Chúng chẳng là gì khác ngoài bản chất của mọi thứ trong cuộc sống vô thường này. Wabi Sabi được thể hiện trong nghệ thuật, kiến trúc và cả phong cách sống của người Nhật. Đặc biệt, chúng ta có thể bắt gặp Wabi Sabi trong đồ gốm sứ Nhật Bản.

Những món đồ Wabi Sabi mộc mạc và tinh túy ẩn chứa một vẻ ngoài “tầm thường” với đa phần những người đã quen với những mặt hàng gốm sứ đẹp lung linh, sắc sảo. Đối với họ những món đồ không cân đối, gồ ghề, thỉnh thoảng bị nứt vỡ thật cục mịch, xấu xí. Nhưng nếu đã lỡ yêu Wabi Sabi, người ta nhận ra nét đẹp đằng sau sự bất toàn có chủ ý đó. Đó chẳng phải chính như cuộc sống của chúng ta hay sao? Chúng ta sống từng ngày và đối diện với những điều không vừa ý, những điều làm chúng ta buồn bã, kể cả sự vô thường của cuộc sống cũng làm ta chẳng thế có hạnh phúc lâu bền. Nét đẹp Wabi Sabi toát lên chính bởi triết lý nhân văn từ Phật Giáo rằng: Chỉ khi ta chấp nhận được đau khổ, ta mới đạt được hạnh phúc. Bởi thế cho nên khi đến với Phật người ta sẽ được dạy về Vô Thường đầu tiên. Nếu để tìm những món đồ biểu trưng tính cách, triết lý của người Nhật, gốm Wabi Sabi sẽ là một trong những đại diện đó.

Gốm sứ Nhật Bản - Wabi Sabi

Nhiều vị khách khi đến với tháng mười hai store chỉ tìm kiếm Wabi Sabi. Có lẽ họ đã có những trải nghiệm để nhận ra tất cả mọi thứ xa hoa chỉ là phù phiếm. Họ muốn tâm hồn mình lắng đọng bằng bản nguyên thuần khiết của cuộc đời. Bởi vì hoa cho dù đẹp cũng đến lúc phải tàn chăng?

Một số gốm sứ Nhật Bản Wabi Sabi tại shop

Một số gốm sứ Nhật Bản Wabi Sabi tại shop

Chuyện nhỏ tháng mười hai #2

1. Ngoại Năm zề quê rồi nhưng mấy nay Ngoại Ba ngày nào cũng qua mấy bận biếu đồ ăn. Khi thì trái vú sữa, khi thì đĩa khoai mỳ hấp nước dừa, khi thì đĩa xoài. Hôm qua thấy bọn em bán hàng bận rộn cả ngày nên buổi tối Ngoại có nấu mỳ đưa sang, sợ bọn em đói. Nay Ngoại cũng giúp bọn em lau rửa đồ mời khui.
2. Dạo nay em hơi bận công việc khác nên Quang bán hàng là chủ yếu. Ở trên lầu nghe tiếng Quang rôm rả cười nói với khách cảm giác vui lây, rất bình yên.
3. Đợt khuyến mãi 8/3 là những ngày bận rộn. Bọn em quên ăn trưa và ăn tối sau 10h. Vui thật vui nhưng cũng có ít anh chị phàn nàn vì những lỗi vô tình bọn em mắc phải. Bọn em sẽ rút kinh nghiệm về sau. 
4. Quang có ghệ rồi còn em thì ế, em có để ý lấy số mấy bạn mà chưa dám nhắn tin làm quen.

Chương trình khách hàng VIP

Trước khi bắt đầu kinh doanh gốm sứ Nhật Bản với sự ra đời của tháng mười hai store, bọn em rất ham mê những món đồ này cho dù đều ở nhà thuê không được rộng rãi lắm. Hồi đó tuy đã mua sắm rất nhiều đến mức đồ đạc cứ bày biện linh tinh khắp sàn nhà nhưng vẫn không dừng được việc cuối tuần nào cũng xách xe đi sắm đồ gốm. Đó là dấu hiệu của việc bị “ghiền” hay nói một cách văn vẻ là đam mê.

Vậy nên bọn em rất hiểu có nhiều anh chị lui tới rất thường xuyên vì anh chị cũng đã “ghiền” mất rồi, cũng giống bọn em thôi. Kaka.

Chương trình khách hàng VIP được khởi xướng nhằm mục đích chia sẻ niềm vui cùng niềm đam mê với gốm sứ Nhật. Cụ thể như sau ạ: “Khi tổng chi tiêu mua gốm tại tháng mười hai đạt được con số 2.000.000đ, các anh chị sẽ được cấp thẻ VIP, khi có thẻ VIP các anh chị sẽ mua với giá chỉ 70.000đ / kg trong mọi thời điểm”. Thẻ VIP có giá trị sử dụng nửa năm và không thể nhượng cho người khác.

Hi vọng với chương trình này anh chị em mình sẽ được sống với đam mê một cách dễ dàng hơn 🙂 Vì ghiền thì mua nhiều, không dừng mua được nên nếu giá rẻ hơn một chút thì sẽ thật là vui.

Cảm ơn anh chị đã đến với tháng mười hai store cùng tụi em.

Mẹ em và các chị khách của tháng mười hai

Giống đa phần những người phụ nữ ở nông thôn, mẹ em hiếm khi cười và em nghĩ mẹ chắc chưa từng có ý niệm về hạnh phúc trong cuộc sống. Nhưng có những lúc em để ý thấy mẹ yêu đời lắm. Đó là những buổi trưa hè em ngồi học bên cửa sổ, bên ngoài mẹ nhóm bếp nấu cơm. Vừa lấy tay gạt rơm vào bếp, mẹ vừa hát, những bài nhạc trữ tình xa xưa thường nghe cô Phi Nhung, Như Quỳnh hát trong băng cát sét. Chẳng hiểu sao hình ảnh đó cứ quấn quýt trong tâm trí em mãi. Em nghĩ đó là những khoảng khắc hiếm hoi mẹ em có được cảm giác hạnh phúc. Vậy nên đa số món quà em tặng mẹ đều liên quan đến âm nhạc  Chẳng hạn như cặp loa thùng, tivi có youtube, v.v.v… Trong thôn có diễn văn nghệ em cũng hay bảo mẹ tham gia. Phản ứng của mẹ (và cũng như hầu hết các bà mẹ khác) khi được tặng quà là: “Có dùng gì đâu mà mua”, “Mua làm gì cho tốn kém”, “Vẽ vời làm gì”, v.v.v… Những ngày đầu mẹ sẽ tỏ vẻ chẳng quan tâm, đoái hoài gì đến món em tặng, những ngày tới mẹ lén lút dùng và sau đó thì mẹ ghiền luôn. Bây giờ tối nào mẹ cũng bảo cha bật nhạc xem cho đến giờ đi ngủ mới chịu.

Khách hàng của tháng mười hai chủ yếu là phụ nữ. (Thật mâu thuẫn là hai người mở ra nó lại là đàn ông  ) Quan sát họ, chúng em biết có thể họ sẽ có được chút ít thời giờ dành riêng cho mình khi đi lựa đồ. Có thể họ chỉ đến để mua sắm đồ dùng cho cả gia đình nhưng thỉnh thoảng cũng ngó qua xem có ly tách nào mình thích hay không, có gì xinh xinh mua riêng cho mình một món hay không. Những điều đó có lẽ thật khó thấy nhưng để ý càng thêm trân trọng. Nhiều chị đã mua rất nhiều và khi mua đồ ở đây xong cũng tâm sự thật là cứ sợ chồng quạu, sợ vậy thì cứ sợ nhưng đam mê mấy thứ này quá không kiềm được. Thấy cũng thương ghê. Đàn ông có thể thoải mái theo những cuộc nhậu nhẹt, bóng banh, còn với phụ nữ mọi chuyện thường ở vế lép, nhún nhường hơn.

Ngày Quốc tế Phụ nữ đến rồi, có lẽ lời chúc nào cũng là thiếu cả. Nhưng với bọn em, bọn em chỉ hi vọng trong những ngày tất bật với thiên chức của người vợ, người mẹ, các chị tìm thấy những khoảnh khắc nhỏ mình được sống vì bản thân. Tháng Mười Hai chẳng đánh giá gì nếu các chị chỉ đến xem mà không mua gì cả. Mục đích của bọn em không phải chỉ là kinh doanh mà đơn giản hơn chỉ là một căn nhà nhỏ mà mọi người thỉnh thoảng lui tới tìm quên một chút, để sống cho mình bằng những điều đáng yêu nhỏ bé, giản dị. Thế thôi là thấy vui lắm rồi. Cũng đừng lo lắng cho bọn em, tuy bán giá rẻ nhưng bọn em vẫn có lãi và có thể duy trì cửa hàng thật lâu. Bọn em còn có công việc khác nữa mà. Hehe.

Muốn thấy các chị đôi khi vui vẻ ích kỷ một chút. Giống như mẹ em nghêu ngao hát khi nấu ăn ấy. Lúc đó em thấy mẹ thật trẻ, thật đáng yêu và lại thấy hình ảnh một thanh xuân đã qua sống lại trong bộn bề đời sống.
Ngày 8/3 vui vẻ ạ.

#thangmuoihaistore

Năm 2017 của tháng mười hai

Nãy em đã viết được một bài thật dài, thật ưng ý nhưng đến phút chót khi đăng thì nó tự dưng biến đi đâu mất. Em lại phải cọc cạch gõ lại những dòng chữ này đâu.  Cuộc đời đôi khi thật “ngẫu hứng”, cũng giống như cách bọn em bắt đầu với cửa hiệu tháng mười hai: vào một ngày tháng mười hai và sau 30 phút suy nghĩ.

Tính đến nay, tháng mười hai đã hoạt động được 1 tháng hơn rồi. Trong một tháng ngắn ngủi đó đã kịp để lại bao chuyện vui buồn.

Bọn em đến với việc kinh doanh gốm sứ này khi cả hai đứa đều trải qua rất nhiều sóng gió, vấp ngã trước đó ở những năm đầu đời tuổi trẻ. Cho nên tháng mười hai như là một “thứ gì đó” mang đến sự bình yên rất đỗi giản dị. Những thứ nhỏ nhặt ở tháng mười hai có thể đối với người khác chẳng có ý nghĩa gì nhưng đối với bọn em, chúng rất đơn thuần, rất nhẹ nhàng, an nhiên. Qua năm sau bọn em lại sẽ bắt đầu với những kế hoạch mới cho cuộc đời nhưng thật may vì giờ đã có tháng mười hai, đã có 1 nơi chốn để bọn em có thể tạm gác lại ưu tư để cùng ngồi xuống nhâm nhi chén trà, cùng trò chuyện, cùng yên an. Cuộc sống có thể rất áp lực nhưng thật may vì giữa chốn xô bồ nhũng nhiễu bọn em có một chút thanh âm rất đỗi yên bình và có thể chia sẻ nó với những người khác.

Những ngày với tháng mười hai là những ngày rất vui. Vui từ việc khám phá ra một thú đam mê mới, tự tay mình bài trí mọi thứ, đến về sau là việc bán hàng, trò chuyện với các anh chị đến mua gốm. Những ngày vắng khách cũng thấy vui vì bọn em sẽ cùng nhau nấu cơm, ăn cơm xong cùng uống trà tám chuyện. Nắng mưa gì cũng có thể chọn được những thứ đáng vui cả, kỳ ghê 

Bọn em hay thường tâm sự với các anh chị đến mua gốm rằng chẳng phải làm vì kinh doanh, thực chất là đam mê. Cho dù nghe có vẻ hơi điêu nhưng mà thật sự là như thế. Bọn em chỉ cần nó có 1 chút lãi để duy trì là bọn em vui lắm rồi. Thời gian tới bọn em sẽ không ở cửa hàng nhiều nữa. Cuộc sống mà, phải đi kiếm ăn nữa chứ  Nhưng rảnh bọn em vẫn sẽ ở đó để hấp thụ niềm vui chứ  May sao hơn 1 tháng qua tính toán lại nó có lãi 1 chút, thế là okie rồi, coi như chẳng phải dừng sớm là vui rồi.

Vậy là niềm vui được “bóc tem” kiện hàng mới và phát lên những lời cả thán trong đêm khi thấy món đồ đẹp vẫn được tiếp diễn. Bọn em lại có thể tiếp tục rủ rê mọi người ăn trưa, ăn tối, uống trà cùng. Vẫn lại có thể tụ tập nấu nướng được rồi.

Nhiều anh chị đến khen cửa hiệu rất đẹp. Nếu với người khác họ vui 1 thì với bọn em vui gấp 10. Bởi lẽ tất cả mọi thứ trong nhà đều do tự tay bọn em làm hết. Mỗi ngày nghĩ ra nên mua thêm cái quạt, cành hoa, búp bê hay đèn nháy là cứ thế đắp vào chứ chẳng có kế hoạch gì cả. Ấy thế mà may sao nó cũng có chút đẹp, có chút nghệ sĩ trong đó. Cho dù với những ai khó tính thì trông nó thật lôm côm, chắp vá. Nhưng mà kệ thui chứ nó bình dị như là những thứ đồ gốm trong đó vậy, cũng bình dị như cuộc sống này nhỉ? Là một sự ghép nối những điều không hoàn hảo.

Nhiều anh chị lại đến khen là vì thấy page nghệ sĩ quá, toàn đăng thơ văn hay. Văn thơ lai láng là nghề của em rồi. Chẳng hiểu sao cảm thấy mình không hợp với thời đại xô bồ lắm nên thỉnh thoảng tìm quên vào những thứ hoài niệm. Cũng may có tháng mười hai mà em có dịp thỉnh thoảng trộn những bài thơ mình viết xen kẽ những bài thơ nổi tiếng. Cũng được nhiều người like lắm chứ chẳng đùa đâu  Trước giờ viết rồi toàn dấu đi thôi Nay lại có đất để đăng.

Thời gian ngắn ngủi vậy mà bọn em cũng lại quen được thật nhiều người bạn mới. Có lẽ ai cũng đáng yêu nếu họ tìm thấy những người giống mình nên vậy. Nói chuyện với mọi người thật vui vẻ. Có chị Giang mỗi lần đến cứ tự dặn mình là mua ít đi nhưng lần nào cũng thấy mang về biết bao nhiêu món. Chị còn tặng bọn em một cành hồng bằng đất sét giống y như thật mà bọn em đặt ở bàn mọi người đến sẽ thấy. Bọn em vui lắm khi nhận được những tin nhắn khoe bàn ăn sau khi sắp xếp với gốm vừa mua của mọi người. Có những anh chị bọn em làm cơm mời, thật vui vì bọn em ai cũng thích nấu ăn, nấu rồi có người khen ngon thì vui lắm nhé.

Năm mới có nhiều anh chị còn mời đến nhà anh chị chơi để xem gốm luôn. Tháng mười hai mới mở có hơn 1 tháng mà quen bao nhiều người rồi, kiểu này riết làm 2, 3 năm nữa có khi quen hết SG mất  À có mấy hôm em phải trông hộ con cho mấy chị đi mua gốm nữa. Đó là những kỷ niệm nhỏ bé và có lẽ rất khó phai với bọn em.

Cũng nhờ có tháng mười hai bọn em có 1 chuyến đi tìm hàng ở Campuchia. Gốm nhập từ Nhật nhưng không về trực tiếp mà qua Cam rồi về VN cho thuận tiện, bọn em sang đó sắp xếp mối lái. Đó là một chuyến đi với nhiều trải nghiệm và mang đến cho bọn em nhiều ý tưởng mới. Hình ảnh về một Phnom Pênh thanh bình, có phần lạc hậu như VN thập kỷ trước cứ lưu dấu ấn trong lòng người về.

Nãy giờ kể niềm vui mà chẳng có niềm vui gì hẳn hoi nhỉ? Thật ra là những điều nhỏ bé thế mà bọn em cũng thấy thật vui, ngày nào cũng thấy vui cả. CŨng vì vui bởi điều nhỏ nhặt nên cũng dễ buồn vì những điều bé tí tẹo. Ví như có những vị khách đến thấy đồ gốm lôm côm không theo bộ chẳng thèm nhìn nữa về luôn, chẳng nói chẳng rằng. Không có bộ nó cũng có cái hay riêng mà nhỉ? Có lẽ đồ gốm sẽ buồn lắm đấy, chúng đã chịu 1 lần sự tan rã rồi  Đồ gốm dễ tự kỷ thì người bán gốm còn có nguy cơ tự kỷ gấp bội. Những lúc đó bọn em chỉ biết nhìn nhau buồn buồn.

Rồi lại có nhiều anh chị hay mặc cả nữa cơ. Mà bọn em thì lại hay ngại thành ra cứ nói qua nói lại rồi cũng bớt. Bớt rồi lại ngồi nhìn nhau buồn buồn, tự dặn nhau hôm sau không bớt nữa. Vậy mà hôm sau lại thấy ngại nên cứ bớt hoài. Lãi đã ít lắm rồi lại phải bớt. Huhu. Đọc đến đây nếu anh chị nào lần sau có quay lại thì cũng đừng biết bài rồi mặc cả bọn em nhé. Bọn em hay ngại lắm. Nếu cứ bớt hoài không có lãi duy trì là bọn em phải đóng cửa, anh chị hết chỗ đi coi gốm đó. Lúc đó ai cũng buồn cả 

tháng mười hai đến với bọn em vào tháng mười hai, nên nó tên là tháng mười hai, thật dễ hiểu. vào những ngày cuối năm may mắn làm sao sinh ra nó. Cho dù thực ra nó cũng không đóng góp đáng kể vào sự thay đổi của cuộc đời nhưng nó giống như NHÀ vậy, đi đâu quay về là cảm thấy ấm áp, thân thương. Một chút dư vị rất đáng nhớ của những ngày trẻ tuổi nông nổi.

Năm hết tết đến rồi, hôm nay cũng là ngày cuối cùng bán hàng trong năm của tháng mười hai, chúc anh chị, bạn bè một cái tết an lành và nhiều ước vọng mới thành hiện thực. Thỉnh thoảng theo một cách nào đó chúng ta sẽ gặp nhau tại tháng mười hai, lúc đó có thể bọn em bận đi làm không kịp ở lại thì chúng ta sẽ mỉm cười chào nhau nhé. Vì nếu đã đọc đến đây là chúng ta có một lương duyên rất lớn đó 

THÁNG MƯỜI HAI STORE – Tất niên 2017.

Chuyện nhỏ tháng mười hai #1

1. Tết em có lựa bộ ấm trà và một số đĩa đẹp nhất đem về tặng mẹ. Mẹ xem xong bảo một câu rất chi tỉnh táo: “Hàng mi bán cũng đẹp gần bằng hàng ngoài chợ mẹ mua rồi đó”. Bó tay với mẹ luôn.
2. Đồ sứt mẻ bọn em lựa ra để vào một sọt gọi tên Gốm sứ không lành lặn giá tùy tâm từ 0 – 10k vớt vát chút đỉnh cứu lỗ mà trải qua nhiều ngày trôi qua bọn em chưa thu được 1 đồng nào từ đó hết. 
3. Chị hàng xóm vài ngày qua một lần, lần nào chị ấy cũng sẽ bắt đầu bằng câu: “Sao vẫn toàn mấy cái hôm trước nhỉ? Chưa có cái mới à?”. Nhưng lần nào chị ấy cũng tha về nhà một lô một lốc 
4. Nhiều khách thong thả cả buổi chỉ lựa được một vài món nhưng trong thời gian chờ bọn em gói gốm lại để về thì lại vội vã lựa tới lựa lui và ra tính thêm gấp nhiều lần số gốm đã tính.  Có lẽ nên cố tình gói gốm thật chậm để tăng doanh số 
5. Hôm nay ngày vía Thần Tài, khách đến rất rất đông  Bọn em rất vui

Tình yêu với đồ gốm sứ Nhật Bản

“Nghiện” đồ gốm Nhật

Chị Thu Huyền (Quán Thánh, Ba Đình, Hà Nội), một người “nghiện” đồ Nhật, nhất là các loại gia dụng, chia sẻ: “Ngày nào đi làm tôi cũng tranh thủ lướt web để tìm những món đồ gốm sứ cũ của Nhật được rao bán trên mạng. Thấy đẹp, ưng ý thì cuối buổi chiều qua cửa hàng của họ xem kỹ hơn; nếu ưng thì rinh ngay về nhà”.

“Có lần, buổi sáng tranh thủ lướt facebook thấy các shop gốm sứ Nhật rao bán cái bát hay chiếc đĩa mình thích, phải gọi điện, nhắn tin đặt hàng ngay. Thế là trưa quên ăn, phi xe thẳng đến cửa hàng lấy vì sợ chiều người khác mua mất”, chị kể.

Theo chị Huyền, hàng hóa Nhật Bản vốn được người Việt ưa chuộng và tin dùng bởi chất lượng và độ uy tín, nhất là đồ gia dụng, sữa trẻ em, mỹ phẩm… Còn những món đồ gốm sứ không những bền mà hoa văn còn tinh xảo, đẹp, độc đáo.

gốm, gốm-sứ, gốm-sứ-cũ, Nhật-Bản, Việt-Nam, bà-nội-trợ, mua, bán, kinh-doanh, bát, đĩa
Ảnh minh họa

“Trước đây, tôi nghiện mua các món đồ gia dụng của Nhật như nồi cơm điện, máy giặt, bàn là, quạt điện… Hàng cũ đấy nhưng còn bền hơn hàng mới của Việt Nam chán. Hai năm gần đây, tôi lại quay sang nghiện mấy món đồ gốm sứ cũ của Nhật chứ. Có khi tôi chạy xe vài chục cây số chỉ để mua một chiếc bát, đĩa cũ của Nhật nếu thấy ưng ý”, chị Huyền nói.

Cũng là một tín đồ của hàng Nhật, chị Thảo Nguyên (Nguyễn Hữu Thọ, Hoàng Mai) hiện đã có một bộ bát đĩa gốm Nhật khá độc, từ đĩa, bát, thố cơm, tô để canh… đến bộ bình trà uống nước chị vừa bỏ ra 950.000 đồng tậu về hơn một tháng nay. Thậm chí, khi mua được một chiếc cốc uống nước của Nhật rất đẹp, muốn mua một chiếc thứ hai mà lùng mãi không có, chị đành lên mạng đăng tin tìm mua.

Đồ gốm sứ cao cấp của Việt Nam cũng nhiều nhưng mẫu mã không độc đáo, thường sản xuất hàng loạt. Hàng Trung Quốc thì quả rẻ, chất lượng men không tốt… Riêng đồ gốm Nhật, mỗi cái một họa tiết, men tốt, kiểu dáng lại phong phú đa dạng – chị Thảo Nguyên cho hay.

“Lần nào tìm được món hàng ưng ý cũng chỉ mua được một chiếc. Nhiều lần mua như thế mới thành một bộ”. Thường thì mỗi chiếc lại có hoa văn trang trí khác nhau. Nhiều cái được vẽ bằng tay, chị còn chi 150.000 đồng để mua nó về.

 “Hiện bạn bè tôi cũng thích mua đồ gốm Nhật lắm. Cuối tuần, mấy chị em rảnh rỗi còn rủ nhau đi la cà ở các cửa hàng bán đồ gốm cũ để săn hàng”, chị cho biết.

Từ mua dùng đến khởi nghiệp kinh doanh

Nhiều người từ mê đồ Nhật, thích dùng gốm sứ cũ, sau một thời gian đã trở thành bà chủ của cả một tiệm bán đồ gốm sứ cũ Nhật Bản.

Chị Huyền (Nguyễn Công Hoan, Ba Đình) là một trường hợp như vậy. Mới đầu, chị chỉ mua về dùng và sưu tập ở nhà, về sau bị nghiện đồ gốm Nhật nên tính chuyện kinh doanh để phục vụ nhu cầu của chị em cùng sở thích.

Hiện chị có một cửa hàng chuyên bán đồ gốm sứ Nhật, trong đó 75% là gốm sứ cũ, với số lượng lên đến gần 1.000 sản phẩm. Mỗi sản phẩm thường chỉ có một chiếc và tất cả đều được chị chọn lựa, nhập mua cẩn thận từng chiếc một.

Theo chị Huyền, giá đồ gốm sứ cũ của Nhật không hề rẻ, thậm chí có món còn đắt hơn đồ gốm cao cấp của Việt Nam. Đơn cử như chiếc đĩa sành trắng, men bóng, có hoa văn vẽ bằng tay, đường kính 35cm, là hàng cũ nhưng có giá tới 450.000 đồng. Một số loại đĩa khác nhỏ hơn giá cũng khoảng 150.000-300.000 đồng/chiếc. Còn hàng bộ, giá phải lên tới hàng vài triệu đồng. Ấy vậy mà cửa hàng vẫn khá đông khách. Nhiều khi chị mới đăng bán 5 phút đã có người gọi điện đặt mua.

Chị Huyền tiết lộ, bí quyết để mua được gốm sứ Nhật tốt, đặc biệt là những món đồ gốm cũ, là dùng ngón tay gõ lên đồ sứ: đồ tốt sẽ thấy tiếng kêu coong coong như tiếng kim loại, đồ chất lượng kém thì tiếng kêu đục và nặng.

Với bát ăn cơm, đĩa và khay bằng sứ có ba cách chọn: nhìn, gõ và úp. Nhìn là quan sát bề mặt ngoài của đồ vật để xem độ sáng, xỉn của mầu men, tươi tối, đậm nhạt của các hình vẽ và các điểm đen, vết rạn nứt hay không. Gõ là dùng một que nhỏ gõ nhè nhẹ lên thành bát hay cạnh đĩa, khay.

Nếu âm thanh phát ra nghe giòn, trong thì đó là đồ tốt, nếu âm thanh đục hay pha tạp thì chứng tỏ trên mình nó có vết rạn nứt nào đó mà bạn chưa nhìn ra. Cuối cùng, úp ngược bát hay đĩa lên một mặt phẳng hay úp ngược chúng vào nhau để xem độ tròn méo như thế nào. Nếu đồ vật được tạo tròn trĩnh, cân đối thì khi úp xuống sẽ không thấy cong lệch. Ngoài ra, cần chú ý, với bát ăn cơm nên chọn loại cao đế, vì như vậy sẽ tránh được bỏng tay và thuận tiện khi cầm.

show