Nhật ký của Sơn: Những ngày của tôi ở Tháng Mười Hai

Những ngày cuối cùng… của tháng sáu, mưa thưa hơn, thi thoảng tôi đứng dưới tán cây lộc vừng mơn mởm lá và cảm nhận sự thiếu thốn khi vắng những cơn mưa. Nhưng hình như chỉ mới vài ba ngày gì đó trời khô tạnh, mưa sẽ đến sớm thôi như cách cuộc sống luôn xoay chuyển. Nếu hôm nay là nỗi buồn, chắc gì ngày mai ta lại không thể vui, biết đâu bất chợt trên một quãng đường vô tình nào đó, niềm vui vô tình đâm sầm vào ta… Sự thú vị đó của cuộc đời nhen nhóm cho con người niềm háo hức, mong đợi đối với cuộc sống. Tôi vẫn tin rằng ở một giới hạn nào đó, người ta sẽ sống không cần niềm vui hay nỗi buồn, như ở chính giữa vòng tròn âm dương vậy. Lúc đó con người đã cảm nhận được niềm vui và nỗi buồn chuyển biến liên tục, cũng là đứng yên liên tục đến độ chẳng thể phân định được buồn vui nữa.

Nhưng tôi hiện tại… thỉnh thoảng lại vui buồn vì một cơn mưa. Nếu có một dự án tiếp theo, tôi có lẽ sẽ đặt tên nó là Mưa Tháng Sáu. Một người bạn không thân lắm của tôi về mặt quan hệ nhưng lại đồng điệu rất nhiều với tôi về cảm xúc và suy tư đặt tên cho blog của mình là Nắng Mười Hai, một cái tên thật dễ thương và đầy cảm xúc. Mưa Tháng Sáu nhưng phải là tháng sáu của Sài Gòn, khoảng thời gian mà trong những ngày tất bật như thường lệ từ năm này qua năm khác, trời làm một vài ba cơn mưa. Một vài ba cơn mưa đó tưới tắm tất cả và kể cả tâm trạng con người. Những con người đang vội vã dừng lại ở một góc nào đó bất chợt suy tư. Tôi vội vàng tạm thời nghỉ ngơi một chút để một tôi trầm lắng tỉnh dậy…

Tôi đã từng nghĩ và lường trước những tình huống có thể xảy đến trong tương lai trước mắt. Có khi tôi nghĩ tôi sẽ làm gì nếu không còn Tháng Mười Hai. Tất nhiên với bản tính và lý trí của mình, hầu như tôi sẽ luôn có được một hướng đi mới ưng ý nhất, hợp lý nhất. Tôi vốn chẳng phải kiểu người thích nhìn về quá khứ. Đôi khi tôi nhẹ nhàng quên đi những điều vừa mới diễn ra như thế một cơ chế phòng vệ (thuật ngữ Phân Tâm Học). Nhưng tôi biết, có thể một ngày mưa nào đó, ngồi lặng lẽ ở một góc nào đó của thành phố, tôi sẽ ngồi nhìn mưa và thấy hối tiếc. Dù gì tại nơi này, ở khoảng thời gian đó tôi đã có được những khoảng khắc thật đẹp và những nỗi buồn cũng thật đẹp.

Tháng Mười Hai đã nâng tôi lên thành một con người mới. Lần đầu tiên tôi nghĩ mình cũng làm được những thứ khiến người ta thích, trầm trồ đến thế. Về địa hạt của cái đẹp, tôi từng ước ao mình sẽ là một nghệ sĩ gì đó, họa sĩ, đạo diễn hay một vị trí nào đó để tạo ra những tác phẩm làm nức lòng người, v.v.v… Với Tháng Mười Hai, một phần tôi làm được điều tôi muốn, nhỏ bé thôi, ấy vậy mà có những khi tôi đã ước nó cứ nhỏ bé như thế, như để tôi ôm nó vào lòng và để nó tránh xa tất cả những xô bồ khác. Điều đó thật ý nghĩa với tôi, nó giúp tôi tự tin hơn nhiều và giờ đây, tôi biết mình đã có được một bước tiến mới, xa hơn và chững chạc hơn.

Tôi thường nghe người Sài Gòn nói nhiều về chữ “thương”. Mọi người có thể thương nhau kể cả lần đầu gặp mặt, nhiều như thương một người bạn, một người thân. Họ cũng có thể thương một góc phố, một nơi chốn, thương cả Sài Gòn. Cái thương ấy tôi nghe giống cảm giác nắng ấm miền Phương Nam chiếu vào da thịt vào mỗi buổi sáng mát mẻ đi trên con đường có hàng cây rụng lá nhỏ nhẹ, thật tinh khôi, dễ chịu. Có thể đến một lúc nào đó tôi cũng sẽ học được cách người ta “thương”, cách phải lòng điều gì đó mà không cần dò xét, không so đo thiệt hơn để sống một đời với những niềm hạnh phúc nho nhỏ khi biết thương.

Ngày tháng đủ dài rộng để đến một lúc ta nhận ra nỗi buồn hay niềm vui của những ngày hôm nay chỉ là một chấm nhỏ bé tí teo của cuộc đời. Lúc đó có đôi khi ta chỉ thấy buồn, vui của đời mình lại chỉ như buồn, vui từ một bài thơ ta đọc. Phải vậy chăng? Chẳng biết nữa, có lẽ sẽ có những nỗi niềm theo ta đến hết cả cuộc đời. Nếu có được điều đó hẳn đó là một người may mắn vì chí ít họ cũng đã trải qua cảm giác dai dẳng như thế… Còn nếu tâm tưởng của mình cứ mãi giống một chiếc máy tính thỉnh thoảng lại được cài lại hệ điều hành mới thì có lẽ cuộc đời sẽ nhạt nhòa lắm thay.

Hôm nay không biết trời có mưa không nhỉ? Nếu trời có mưa mình sẽ suy tính về một chuyến đi thật xa, một chuyến “bỏ phố lên rừng” như đã từng ước. Một chuyến đi để xác định lại mình nên sống theo cách nào trong thời gian sắp tới. Khó khăn của người sống vì lý trí là họ luôn phải lựa chọn, đến giờ mình vẫn chưa thực sự hiểu mình nhiều.

#Sơn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

show